Con gái Khúc gia sau khi bị rơi xuống nước đã mắc chứng mất trí nhớ.
Lúc đó Khúc Thừa còn đang ở trong ngục, không thể mời đại phu rầm rộ. Doãn Tương Như tuy thấy con gái quên đi nhiều chuyện, nhưng trông người không có gì đáng ngại, thậm chí còn có phần cởi mở hơn trước nên cũng không quá lo lắng.
Hơn nữa, con gái sau một đêm đã trưởng thành, có thể lo liệu việc trong phủ giúp bà, bà không còn phải dốc sức lo lắng cho sinh kế của mọi người trong phủ nữa, ít ra cũng có được chút thời gian nghỉ ngơi.
Cho đến khi tháng chỉ ban xuống, gả Khúc Du cho vị Hình Bộ Thị Lang vừa mới bị ám sát kia.
Ban đầu Doãn Tương Như gần như khóc đến mờ mắt vì mối hôn sự này, ngược lại còn được Khúc Du an ủi, nói rằng thành thân chỉ là kế tạm thời để cứu phụ thân, nếu không thích, sau khi thành thân nàng sẽ tự lo liệu lấy con đường riêng.
Thấy con gái có thể nghĩ thông suốt được như vậy thì không còn gì tốt hơn.
Sau khi tân hôn, vị Hình Bộ Thị Lang bị thương nặng kia đã hồi phục một cách kỳ diệu, còn cùng Khúc Du đến tận nhà bái kiến.
Bà tuy thấy con rể tuy trông lạnh lùng, nhưng ôn hòa nho nhã, tướng mạo đường đường chính chính, cảm thấy mối hôn sự này cũng không tệ.
Khúc Thừa lại không thích, luôn thở dài than vãn, mắng mỏ, nói những lời như người này bất trung bất hiếu.
Kẻ ác thì kẻ ác… chỉ cần có thể đối tốt với con gái mình thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238753/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.