Từ Thực ngồi ở ghế trên, lấy khăn lau chùi thanh trường kiếm trong tay.
Cây kiếm này tên Long Quang, là do Tiêu Việt năm xưa để lại.
Có thị vệ bẩm báo tiểu Châu đại nhân đến bái kiến, thế là ông vội vàng đặt thanh kiếm xuống, đứng dậy ra cửa đón người.
Châu Đàn cùng Hà Nguyên Khải bước vào cửa, trên người vẫn còn vương vấn hương thơm nồng nàn của rượu.
Hắc Y trầm mặc theo sau, bảo vệ chu toàn. Đi sau cùng là Yên Phục, hắn hớn hở chạy vào, cười hì hì với ông, ân cần tiến lên rót trà: “Nghĩa phụ hôm nay sao lại nổi hứng lau kiếm vậy?”
Từ Thực năm xưa làm phó tướng bên cạnh Tiêu Việt. Tuy là cấp dưới, nhưng Tiêu Việt tính tình hào sảng, thẳng thắn. Đối đãi hai vị phó tướng thân cận là ông và Châu Thứ như là huynh đệ vào sinh ra tử.
Trước trận chiến cuối cùng ở Định Tây, dường như cảm thấy viện binh sẽ không đến, Tiêu Việt đã đưa ông và Châu Thứ ra khỏi Ly Thiều Quan ngay trong đêm.
Danh nghĩa gọi là báo tin, thực chất là gửi gắm con côi.
Từ Thực phi ngựa đến chết hai con tuấn mã mới vào được đại doanh mượn binh. Vừa đến không lâu đã nghe tin Thiều Quan thành bị phá, Tiêu Việt và hàng vạn quân chủ lực Lăng Tiêu quân toàn bộ bị diệt, chôn xương nơi hoang dã.
Ông ngơ ngẩn mở chiếc hộp mà Tiêu Việt gửi gắm, phát hiện bên trong là ấn tín phong địa và huân chương quân công.
Biện Đô giả nhân giả nghĩa gửi câu đối viếng Tiêu Việt. Từ Thực dẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238732/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.