Khúc Du gật đầu với Vương Di Nhiên, một mình lên tường thành. Vương Di Nhiên mặt không cảm xúc đi đến trước mặt Ngô Bôn, nhìn vẻ thảm hại của kẻ dưới đất, mở lời: “Ta hỏi ngươi lần cuối, tình hình năm đó rốt cuộc là thế nào?”
Ngô Bôn ôm chân bà, cầu xin tha thứ lắp bắp: “Di Nhiên, Di Nhiên! Chúng ta làm phu thê đã nhiều năm, cũng nên, cũng nên có chút tình nghĩa…”
Vương Di Nhiên làm như không nghe thấy, nhưng nước mắt lại trào ra khỏi khóe mắt: “Nàng ta ôm Nặc Nhi chơi đùa trong hậu viên, ngươi nổi tà tâm, cười đùa vui vẻ với nàng ta, đuổi hết người hầu đi… Nặc Nhi lúc đó mới ba tuổi, rêu xanh bên hồ trơn trượt, sau khi rơi xuống nước còn không kịp kêu cứu một tiếng. Chính ngươi hại chết con ruột của mình, sau đó còn vu oan cho ta, khiến ta tưởng đó là lỗi của chính mình…”
Bà bật ra một tiếng cười dài trong cổ họng: “Ta vậy mà bị ngươi lừa dối mười năm, nhiều lần muốn rời bỏ cõi đời. Ca ca lại còn có cầu tất ứng, để ngươi ở Nhược Châu tác oai tác quái! Hôm nay, ta sẽ đích thân đến chấm dứt mối nghiệt duyên giữa chúng ta…”
Châu Đàn đứng trên tường thành, nhìn tình hình bên dưới, nói với Vương Cử Thiên: “Ngày mai ta sẽ viết một bản án xét xử của châu phủ Nhược Châu. Ngô Bôn này đáng bị phán tử hình. Lệnh muội ngài bằng lòng thay đao phủ hành hình, cũng là hành động tuân theo luật pháp.”
Vương Cử Thiên thở dài một tiếng: “Đa tạ.”
Dường như nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238731/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.