Châu Đàn cảm thấy đầu ngón tay mình đang run rẩy.
“Ta…”
Chàng nhớ lại lần đầu tiên tập kiếm lúc năm tuổi, mẫu thân đỡ cánh tay chàng, đứng cùng chàng rất lâu, cho đến khi cánh tay chàng đau nhức không chịu nổi bà mới cẩn thận ôm chàng ngồi sang một bên, mang trái cây đến cho chàng.
“Đàn Nhi phải chăm chỉ đọc sách, chăm chỉ học võ, sau này như phụ thân con bảo vệ Đại Dận chúng ta, trở thành một đại anh hùng.”
Trước năm mười lăm tuổi, chàng vẫn nghĩ Châu Thứ là phụ thân ruột của mình. Ngay cả sau khi Châu Dương ra đời, Châu Thứ vẫn đối xử với chàng rất tốt. Chàng thường cùng Châu Thứ xem Châu Dương nhỏ bé đáng thương đứng tấn trong sân, lén lút nhét một viên đá lạnh vào tay đối phương khi hắn suýt ngất vì nóng.
Ánh trăng Lâm An sáng rực, rõ ràng là cùng một vầng trăng, nhưng lại hoàn toàn khác với Nhược Châu.
Trăng ở Lâm An dường như cũng trở nên thơ mộng hơn.
Thời niên thiếu bồng bột, chàng đã từng yêu thích nhiều thứ. Thích đủ loại hoa rực rỡ khắp Lâm An vào mùa xuân, thích cưỡi ngựa trên phố cùng bằng hữu ngắm một đóa sen, thích bản nhạc Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ mà Xuân nương tử gảy trước cửa Túy Hồng Lâu khi chàng còn nhỏ, thích phụ thân, mẫu thân và đệ đệ. Rồi chàng bị buộc phải mất đi tất cả chỉ sau một đêm, ôm đệ đệ chạy trốn khỏi Lâm An. Giờ đây ấn tượng về nơi đó chỉ còn lại một mảng đêm đen đặc. Sau đó chàng đến Biện Đô. Tuy di mẫu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238733/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.