Khúc Du không cất lời, thực ra chiêu thức này nàng không hề xa lạ.
Mấy triều đại sau Đại Dận, đặc biệt là lúc cận kề hiện đại, đế vương thường hành động như vậy, chọn tâm phúc lập nên bộ phận riêng nằm ngoài chế độ quan chức, quyền hạn vượt qua văn võ bá quan, chỉ vâng lệnh từ vua.
Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ đã ra đời như thế nào, vì sao hoạn quan lại độc chiếm quyền hành sau đó, quyền lực trung ương ngày càng siết chặt. Không ngờ điều này đã khởi nguồn ngay từ Đại Dận.
Nói cách khác, Đức Đế quan tâm đến vụ án này thực ra cũng không phải muốn Châu Đàn và Tam Ti thực sự điều tra ra được sự trong sạch cho hắn, mà hắn chỉ muốn mượn cơ hội này gom thêm càng nhiều quyền hành vào tay về cho mình.
“Đảng tranh của Tể – Chấp đã đến nước này, cớ sao bệ hạ vẫn chưa yên tâm chứ.” Khúc Du thở dài một tiếng. “Lúc Cố tướng còn tại vị, triều cục thanh minh sáng sủa, Gián Viện vẫn còn năng lực phản bác. Giờ đây, e rằng cũng chẳng dám rồi?”
“Hình luật viết không rõ ràng, Gián Viện và Ngự Sử Đài chỉ có năng lực can gián. Quân vương có tiếp thu hay không, ấy lại là chuyện khác.” Châu Đàn nói.
“Bệ hạ muốn người lớn hơn luật pháp, vụ án này chính là mục tiêu được chọn lựa.” Khúc Du cười khổ một tiếng: “Phó lão nếu không nghĩ đến tầng ý này thì cái bẫy giăng ra cho chàng cũng vô dụng. Hèn chi chàng lại bình tĩnh tự tại đến thế.”
“Ta bước vào cạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238709/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.