Tuyên Đế trước khi lâm chung đã giao di chiếu cho Cố Chi Ngôn. Cố Chi Ngôn biết được bí mật của Chân Như Cung, im lặng không nói, điều duy nhất ông làm chính là mạo hiểm tính mạng cứu được Cảnh Vương Tôn.
Cảnh Vương một mạch đã bị Tống Sưởng tàn sát gần hết, việc bảo toàn được Cảnh Vương Tôn e cũng đã tốn không ít công sức.
Hèn gì Châu Đàn trước đây không bao giờ chịu đi gặp ông chủ Ngải, người ẩn cư bảo vệ Cảnh Vương Tôn, mãi đến ngày rời cung mới chịu mở lời cùng nàng đến thăm hỏi. Mấy người đều hiểu rõ, một khi chàng đã bước chân vào tiểu viện Tê Phong cuối con hẻm đó, tức là đã đưa ra quyết định.
“Chàng định… làm thế nào?”
Mãi lâu sau, nàng mới tìm lại được giọng nói của mình. Châu Đàn nhìn vào mắt nàng, cười khổ sở: “Nàng dường như chẳng hề kinh ngạc.”
Một đại sĩ phu bình thường cả đời trung quân, giữ chính đạo, làm sao có thể mở lời nói ra những lời ngỗ nghịch như vậy. Lúc chàng hạ quyết tâm kể hết mọi chuyện, hoàn toàn không ngờ nàng lại bình tĩnh đến thế.
Không ngờ Khúc Du suy nghĩ một lát, rồi đáp: “Ta rất tán đồng ý kiến của chàng.”
“Vua không ngay chính, bề tôi liều chết can gián, ấy là khí tiết. Chàng tay cầm di chiếu của tiên đế nhưng vẫn nhẫn nhịn tai họa sư môn bị diệt, chỉ khi xác tín rằng bậc quân vương không còn lòng thương bách tính mới nảy sinh ý định này. Chẳng phải, đây chính là khí tiết của đại sĩ phu hay sao?” Nàng nghiêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238708/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.