Khi bị giáng chức rời kinh năm ba mươi mốt tuổi, Châu Đàn cũng từng đi qua dòng sông Thanh Khê.
Chàng đã viết một bài thơ tiếc thương mơ hồ bên bờ Thanh Khê. Khúc Du nhớ, bài thơ ấy chính là chàng viết cho người thê tử họ Khúc của mình.
Sở dĩ nói bài thơ mơ hồ là vì lúc nàng đọc hoàn toàn không nhận ra đó là một bài thơ tiếc thương, chỉ có tiêu đề Khuyến Bi Hoài* mới tiết lộ tâm ý của tác giả. *Khuyến Bi Hoài mang nghĩa giãi bày nỗi sầu thương. “Thanh Khê trạc tân vũ” – Đi qua dòng sông Thanh Khê ngoại ô, trời xuân lại đổ mưa phùn. “Phiêu diêu tống cố y” – Ta một thân lẻ bóng rời Biện Đô như chiếc thuyền bấp bênh, chỉ có thể gửi y phục cũ bên bờ sông để viếng tiếc cố nhân. Thì ra hai câu thơ này là viết về Cố Chi Ngôn. Kể từ khi đến đây, lần đầu tiên Khúc Du cảm thấy hoang mang và sợ hãi từ tận đáy lòng. Trước đây nàng chưa từng nghĩ về tương lai, cũng không biết vận mệnh của mình sẽ ra sao. Ngày hôm nay Châu Đàn nhắc đến lão sư đã khuất của chàng nàng mới chợt nhớ ra rằng phu nhân của Châu Đàn trong lịch sử có lẽ chính là nàng đã lâm bệnh qua đời trước khi chàng rời Biện Đô. Sử sách không ghi chép tình cảm giữa chàng và phu nhân, chỉ còn lại một bài thơ tiếc thương không rõ ràng. Giờ đây Khúc Du phát hiện, hai câu đầu của bài thơ này là chàng tưởng niệm lão sư của mình, còn hai câu sau, nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238707/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.