Trong phòng tối mịt không một tia sáng lọt vào, chỉ còn lại thoang thoảng mùi tĩnh thủy hương trên cơ thể người đối diện. Châu Đàn chẳng rõ từ đâu đã tìm được bút, nghiên mực và giấy, đặt mấy phong thư của Lưu Liên Hề lên trên án.
Chàng dường như có thể phân biệt thứ tự trước sau của các bức thư ấy, sau đó liền cầm bút chấm mực, khoanh tròn hai chữ đầu tiên: “Công Thâu”.
“Nàng có biết họ này không?” Châu Đàn hỏi.
“Đương nhiên!” Khúc Du đáp lời: “Gia tộc Công Thâu lập nên từ thời Xuân Thu, có thủy tổ Công Thâu Ban chế tạo thang mây cho nước Sở, là bậc thợ khéo léo hiếm có trong thiên hạ. Người đời ca tụng rằng họ có thể khiến đồng xanh cũng phải cất lời.”*
*Hàm ý tay nghề siêu phàm, tinh xảo đến mức độ làm cho vật vô hồn trở nên sống động. “Không sai.” Châu Đàn cầm bút khoanh thêm chữ ‘Vô Chuyên’, ‘thợ mộc Vô Chuyên’ mà thư đề cập, chính là hậu duệ của gia tộc Công Thâu, cũng là thợ mộc lừng danh ở Đại Dận, từng được hoàng gia trọng dụng. Không ít công trình nổi tiếng tại Biện Đô này đều xuất phát từ tay ông.” Châu Đàn vừa nhắc nhở, Khúc Du cuối cùng cũng nhớ ra cái tên có phần quen thuộc này. Nàng chỉ xem qua lịch sử đại cương, không nghiên cứu sâu như luật pháp hình sự, song cái tên Công Thâu Vô Chuyên lại nổi bật trong sử sách nghệ thuật của Đại Dận, chỉ cần để tâm nhớ lại ắt sẽ có ấn tượng. Ông là một kiến trúc gia nổi tiếng đương thời. Chẳng cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238706/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.