Bách Ảnh ngại phiền phức, sai tiểu nhị ra ngoài đặt một bàn đồ ăn, lại dẫn theo Ngải Địch Thanh đi mua về mấy bầu rượu ngon. Khi mọi người ngồi vào bàn thì vừa đúng giờ ngọ.
Khúc Du không thích uống rượu, nhấc bầu rượu rót cho Châu Đàn một chén. Sau đó chợt nhớ ra, liền hỏi: “À, đứa trẻ A La đó thế nào rồi?”
Không đợi Bách Ảnh trả lời, Ngải Địch Thanh đã nói: “Nói ra thì thật trùng hợp, hôm đó Tử Khiêm có chút không khỏe, ta mời Bách y quan đến, không ngờ Tử Khiêm lại nhận ra A La này có duyên với mình nên tạm thời giữ cô bé lại ở tiểu viện Tê Phong rồi.”
Tay Châu Đàn cầm chén khựng lại: “Ngươi đã điều tra chưa?”
Ngải Địch Thanh vỗ vai chàng ra hiệu an tâm, nói: “Bọn trẻ là tình nghĩa khi hoạn nạn. Ta đã điều tra rồi, cũng là một người đáng thương.”
Hai người không nói rõ, Khúc Du chợt nhớ ra, Châu Đàn tuy đã cho nàng xem di chiếu, nhưng chưa từng nhắc Tử Khiêm chính là Tống Thế Huyên. A La là một cô bé ăn mày, lại có tình nghĩa với Tống Thế Huyên. Vậy ắt hẳn là cố nhân khi Tống Thế Huyên chạy nạn. Ngải Địch Thanh yên tâm giữ người lại tiểu viện Tê Phong, đủ thấy nguồn gốc lai lịch rõ ràng.
Nhắc đến A La, Bách Ảnh thở dài thườn thượt: “Chứng bệnh yếu ớt bẩm sinh từ trong bào thai, mười năm nay lại phiêu bạt khổ sở, ăn không đủ no. Sống được đến tuổi này thật không dễ dàng. Ta đã bắt mạch xem qua, đến Đại La thần tiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238710/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.