Bên trong sân bay rộng lớn, dòng người tấp nập.
Cố Hàn Chu mặc âu phục, tóc tai chải chuốt lịch thiệp, bởi vì hôm nay đến đón Bùi Túc Nguyệt về nước, hắn đặc biệt chuẩn bị rất nhiều thứ. Hai mắt hắn chăm chú nhìn vào đám đông đổ xô đi đi lại lại, trông mong người nào đó xuất hiện.
Hắn đã rất rất nhiều năm không gặp Bùi Túc Nguyệt. Bây giờ Bùi Túc Nguyệt sắp trở về, hắn là người vui mừng nhất. Điều này có nghĩa là hắn lại có cơ hội theo đuổi Túc Túc.
Không biết những năm qua Túc Túc ở nước ngoài sinh sống ra sao, bây giờ thế nào.
Bọn hắn đều rất nhớ Túc Túc.
Ước chừng qua nửa giờ, lối ra sân bay mới dần dần xuất hiện một đợt người.
Trong đám đông, người kia như ánh trăng rực sáng giữa muôn vì sao, vừa xuất hiện liền trở thành tiêu điểm.
Y quá loá mắt, quá xinh đẹp, quá cao ngạo.
Xung quanh có vô số ánh mắt đang nhìn chằm chằm gương mặt còn xinh đẹp hơn cả nữ nhân kia.
Y cao chừng 1m85, mặc áo sơ mi trắng được thiết kế riêng, phảng phất dáng vẻ cấm dục thanh tao. Quần tây màu đen bao bọc lấy đôi chân thon dài hữu lực, cổ tay đeo đồng hồ cao cấp.
Tóc ngắn màu mực xoã tung, cần cổ thon dài như ngọc, bàn tay xương cốt rõ ràng, còn có đôi mắt phượng xinh đẹp tuyệt mỹ. Tướng mạo của y không khác gì xé sách bước ra, nếu nhìn kỹ, còn có thể thấy y có một nốt ruồi son nho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-nguyet-quang-van-nhan-me-he-voi-the-than/3487714/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.