Mảnh vỡ không cẩn thận cắt đứt tay, Tô Dĩ Trần cầm khăn tay lau đi vết máu, băng bó miệng vết thương xong xuôi mới đem toàn bộ mảnh vỡ đi xử lý, sau đó bắt đầu quét tước vệ sinh căn biệt thự.
Đến lúc hoàn thành hết mọi việc thì cũng đã gần đến giờ cơm, anh nhìn sắc trời một chút, gọi điện thoại cho Cố Hàn Chu.
Anh châm chước ngữ khí, nhẹ nhàng cất tiếng.
- Ngài Cố, đêm nay ngài có về nhà không ạ? Em đang chuẩn bị nấu cơm.
- Về.
Bên kia thanh âm lạnh nhạt.
"Tút tút tút", điện thoại cúp máy.
Tô Dĩ Trần nhìn qua điện thoại đã ngắt kết nối, trở tay ném nó ở trên ghế sa lon. Ở nhà không có ai khác, anh liền uống cạn một ly rượu nồng sau đó mới bắt đầu nấu cơm.
Tay nghề nấu nướng của anh vốn rất tốt, tạp dề vừa đeo lên, lập tức trở thành dáng vẻ người đàn ông của gia đình đang tất bật lo chuyện bếp núc.
Nếu như Cố Hàn Chu đêm nay trở về sớm liền có thể ăn được đồ ăn nóng hổi.
Chẳng qua dựa theo tình huống đã lặp đi lặp lại nhiều lần trong quá khứ, Cố Hàn Chu xưa nay chỉ nói mà không làm, cứ bắt anh đợi đến nửa đêm mười hai giờ, một giờ, rồi hai giờ... Là chuyện quá đỗi bình thường.
Có một lần, Tô Dĩ Trần đã nấu cơm xong xuôi chỉ chờ Cố Hàn Chu về, kết quả là anh đợi đến nửa đêm nên bất cẩn ngủ quên trên ghế sa lon, lúc tỉnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-nguyet-quang-van-nhan-me-he-voi-the-than/3487713/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.