Gần đây Tạ Đình đang dạy ta đọc sách viết chữ...
Chàng dưỡng thương ở chỗ ta, ăn chực uống chực, ta bảo rằng chàng đã thân không một xu dính túi, chi bằng dạy ta biết chữ.
Tạ Đình nhìn ta nửa cười nửa không: "Nàng xác định chứ?"
Ta kiên định gật đầu, mà không hề biết tương lai mình sẽ phải đối mặt với điều gì.
... Bước đầu tiên của biết chữ là: Tập viết. Tạ Đình không nghi ngờ gì là một vị tiên sinh tốt, hiềm nỗi đôi tay ta lại chẳng chịu nghe lời.
Chúng ta ngồi hai bên thư án, không ai làm phiền ai, Tạ Đình yên lặng viết chữ của chàng, còn ta thì vò đầu bứt tai với con chữ của mình.
Hồi lâu sau, Tạ Đình gác b.út:
"A Lăng, viết xong chưa?"
Nghe giọng chàng, ta run lên theo bản năng, tội nghiệp ngẩng đầu nhìn chàng. Tạ Đình bật cười, gõ nhẹ lên mặt bàn:
"A Lăng, đừng nhìn ta như thế, chiêu này không có tác dụng với ta đâu."
Ta rơm rớm nước mắt, chớp mắt là muốn khóc giả vờ ngay. Tạ Đình nhướng mày, đứng dậy bước tới.
Ta vội vàng vơ lấy tờ giấy tuyên, nửa thân trên đổ rạp xuống án nhằm che đi đống chữ như gà bới xiêu vẹo của mình.
"Chưa viết xong, chàng đừng xem ——"
Chàng đứng trước mặt ta, cười như không cười:
"A Lăng, mực chưa khô, dính lên mặt nàng rồi kìa."
Ta theo bản năng đưa tay sờ mặt, Tạ Đình chớp thời cơ, nhẹ nhàng rút tờ giấy đi.
Chàng dùng hai ngón tay kẹp lấy tờ giấy đầy những nét vẽ bùa của ta, ngắm nghía rồi nhận xét:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-lo-linh-linh/5297414/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.