Ngày hôm đó, Phù Uyên xuất quan sau trăm năm bế quan, t.ử khí đông lai, là điềm lành.
Kiếp vân bao phủ Thái Thanh Phong. Ta đợi trước động phủ, giương ô nhìn lên. Sơn vũ d.ụ.c lai (mưa núi sắp về).
Cạch —— Thạch môn mở ra.
"Bạch Lộ cung nghênh chủ nhân xuất quan."
Ta quỳ một gối, cúi đầu, chỉ thấy một vệt áo trắng không vương bụi trần. Phù Uyên đưa bàn tay rõ khớp xương ra:
"Đứng lên đi."
Ta né tránh ánh mắt chàng, không nắm lấy bàn tay ấy mà tự mình đứng dậy.
Tiên quân đạo tâm thông minh, một lòng hướng đạo, chưa từng có tư tình với ta.
Mà ta —— ta thực sự không dám đối diện với ánh mắt trong trẻo của chàng. Lòng ta có quỷ, cũng có thẹn.
Phù Uyên thu tay lại, gọi: "Bạch Lộ."
"Bạch Lộ có mặt."
Sấm sét nổ vang trên bầu trời. Phù Uyên nhìn t.ử lôi đằng xa, giọng nói rất khẽ:
"Ta muốn phong ấn tu vi và ký ức, xuống núi nếm trải kiếp nạn này. Ngươi hãy trấn giữ Thái Thanh Phong, không được rời đi nửa bước."
Ta bàng hoàng ngẩng đầu: "Kiếp nạn gì?"
"Tình kiếp."
Tiếng sấm vang rền, một trận mưa núi đổ xuống, dội lên người ta ướt đẫm.
Hôm nay là ngày thứ hai ta nhặt được Tiên quân về.
Chàng sinh ra thật đẹp, mày mắt thanh tú như thần tiên trên trời.
Vị thần tiên này không biết bị kẻ thù truy sát hay gặp dã thú mà áo trắng thấm m.á.u, ngất lịm trên con đường mòn ta đi hái dâu.
Ta cõng chàng về nhà, để chàng nằm trên giường tre đơn sơ của mình.
Ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-lo-linh-linh/5297413/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.