"Nói về thuở hồng m.ô.n.g sơ khai, có hai mươi tư thanh kiếm ứng với hai mươi tư tiết khí mà sinh ra."
"Kiếm linh hữu tình, cứu khốn phò nguy. Hai mươi tư thanh kiếm này tính tình khác biệt, lần trước đã nói về Bạch Lộ kiếm, hôm nay chúng ta nói về Cốc Vũ kiếm."
Có người ở bàn bên hét lên:
"Tiên sinh lần trước kể về Bạch Lộ kiếm ít quá, sao hôm nay đã sang Cốc Vũ rồi? Không được thiên vị đâu nhé."
Ông lão kể chuyện nhấp ngụm trà:
"Không phải ta thiên vị, các vị có biết Phù Uyên tiên quân của Thiên Diễn Tông không?
Bạch Lộ kiếm cuối cùng nhận ngài ấy làm chủ, từ đó biệt tích trong núi, không màng thế sự nữa."
Khách quan ồ lên kinh ngạc. Ông lão kể chuyện vỗ mạnh miếng kinh đường mộc:
"Nói về Cốc Vũ kiếm, luận về độ kiêu ngạo bất tuân thì không ai bằng. Thuở sơ khai, Độ Ách tiên quân phương Bắc cầu Cốc Vũ kiếm, Cốc Vũ không chịu, tuyên bố rằng: 'Tiên quân suốt ngày ngồi cao trên tòa sen không màng thế sự, Cốc Vũ ta có lòng với thiên hạ, không muốn nhận chủ'."
Ta cầm nửa miếng bánh phù dung, nói lầm bầm:
"Cốc Vũ đúng là một thanh kiếm tốt." Tạ Đình khẽ gật đầu, ý bảo ta nghe tiếp.
"Cốc Vũ du ngoạn bốn phương, đi đến cực đông, nơi tận cùng đại lục, thấy một vách đá xanh có ma khí tụ tập.
Ma giới không chủ, chúng ma loạn lạc tàn sát lẫn nhau. Cốc Vũ kiếm cảm thương nỗi khổ ấy, tự lập làm tôn, lấy hiệu là Thanh Nhai, xưng là Thanh Nhai Ma
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-lo-linh-linh/5297415/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.