????
Hôm nay Vương Nhất Bác ở học đường được khen, lão phu tử khen hắn: "Cuối cùng cũng nghiêm túc nghe hết giờ học."
Tiêu Chiến nhìn hắn, rõ ràng đang nâng đầu nhỏ nằm mộng ban ngày, chẳng qua mỗi lần đối diện phu tử, Vương Nhất Bác đều gật gật đầu cười một cái, giống như quân tử uyên bác.
Khiến Tiêu Chiến cảm thấy đáng yêu.
Hai người đang ở trên xe ngựa trở về, Vương Nhất Bác đòi Tiêu Chiến một lời khen: "Hôm nay lão phu tử cũng khen ta!" Trong lòng Tiêu Chiến cười kỹ năng giả vờ của hắn, nhưng ngoài miệng nói: "Nói đi, ngươi muốn cái gì?"
Vương Nhất Bác rũ mắt cách mấy lớp y phục xoa ngực Tiêu Chiến, xoa vuốt, lấy hai đầu ngón tay nắm Tiêu Chiến. Tiêu Chiến thở hổn hển một tiếng, mềm nhũn thân thể, Vương Nhất Bác ái muội giương mắt: "Tìm được rồi, đầu v* của Chiến Chiến."
Tiêu Chiến rẽ chân ngồi trên đùi Vương Nhất Bác, thân thể hai người dán nhau, môi lưỡi hôn nhau. Sau khi hưởng qua tình sự hôn môi, có vẻ đặc biệt ái muội một chút, hai đầu lưỡi móc vào nhau, trao đổi nước bọt, hơi thở giao triền, thật là hương vị cực tốt trên đời.
Vương Nhất Bác chôn mặt vào trong lòng Tiêu Chiến, Tiêu Chiến sờ sờ đầu Vương Nhất Bác, ngay cả động tác vỗ về dường như cũng thành tình yêu lưu luyến. Bọn họ cứ ôm một đường như vậy, đợi xe ngựa dừng lại, Vương Nhất Bác ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Chiến: "Chiến Chiến, ta rất nhớ ngươi."
Tiêu Chiến cảm thấy buồn cười: "Không phải ta vẫn luôn ở đây sao?"
Vương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bac-quan-nhat-tieu-tieu-trang/884482/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.