????
Tiêu Chiến tắm rửa thay y phục, Vương Nhất Bác sai gã sai vặt đổ nước tắm. Tiểu Quý kỳ kỳ quái quái, mang một bồn gỗ đi vào, nói: "Chiến ca, cái... cái khăn trải giường ném trong sân, là muốn giặt sao?"
Tiêu Chiến vừa thấy suýt chút nữa muốn ngất xỉu, để Vương Nhất Bác xử lý khăn trải giường này, sao hắn lại tùy ý ném trong sân, còn gọi người nhặt đi.
Tiêu Chiến cũng đỏ mặt, nói: "Ngươi để đó đi, ta làm là được."
Tiểu Quý đáp vâng, để chậu xuống rồi đi ra.
Vương Nhất Bác đi vào, Tiêu Chiến hỏi hắn: "Ngươi ném khăn trải giường kia đi đâu rồi?"
Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến một cái: "Liền, liền ném bên ngoài a."
Tiêu Chiến nói: "Ngươi ném trong viện làm gì? Sợ việc này chưa đủ nhiều người biết sao?"
Vương Nhất Bác lại nhìn Tiêu Chiến một cái: "Vậy... ta ném đi đâu?"
Tiêu Chiến nghĩ nghĩ, cũng phải, đại thiếu gia nào từng làm loại chuyện này, có thể đổi khăn trải giường đã là không tồi rồi, liền mềm giọng nói: "Lần sau bỏ trong phòng đi."
Vương Nhất Bác thấy Tiêu Chiến mềm sắc mặt, dựa dựa cọ cọ dán qua: "Chiến Chiến, lần sau ngươi phải nói cho ta, ngươi nói cho ta ta sẽ biết làm."
Hôm nay thoạt nhìn tinh thần của Vương Nhất Bác tốt lên rất nhiều, dù đứng đờ ra thì trên mặt vẫn cười, giống như đứa ngốc.
Tiêu Chiến thì không tốt lắm, hôm nay y đi đường phải hơi hơi tách chân ra mới không cảm thấy phía sau cọ xát đau nhức, dù ngồi xuống cũng vẫn cảm giác bên trong nhét đồ vật,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bac-quan-nhat-tieu-tieu-trang/884481/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.