????
Tiêu Chiến nhìn hắn, sờ sờ bờ vai hắn: "Không sao đâu, nó hơi lớn thôi." Tiêu Chiến dùng ngón cái và ngón trỏ làm một cái vòng nhỏ, vòng trên mắt phải của mình.
Vương Nhất Bác lắc đầu: "Vậy vẫn rất ghê tởm."
Tiêu Chiến vẫn nhìn hắn cười, Vương Nhất Bác giương mắt nhìn y, đầu ngón tay chọt chọt lỗ mũi: "Sao vậy?"
Tiêu Chiến nói: "Ngươi ra mồ hôi." Nói xong, nửa người trên dựa qua, ngón trỏ chọt bên gáy Vương Nhất Bác, cọ ra một giọt mồ hôi.
Vương Nhất Bác vội vàng nhìn một cái, sợ mình tắm rửa không sạch sẽ, mồ hôi chảy xuống giống bùn. Nhưng mồ hôi của mình rơi trên ngón trỏ của Tiêu Chiến, sạch sẽ, dưới ánh mặt trời còn lóe sáng, đáng yêu.
Vương Nhất Bác lại nhìn Tiêu Chiến một cái, Tiêu Chiến nhìn chằm chằm giọt mồ hôi này, cọ cọ nó cùng ngón tay cái của mình. Vương Nhất Bác nhịn không được đi tới, đôi tay bắt được tay Tiêu Chiến, hắn giống một con mèo nhỏ, móng vuốt vươn ra một nửa từ trong tay áo, móng tay bị mình gặm rất sạch sẽ, bằng phẳng.
Có một cơn gió thổi tới, tóc mai của hai người bị thổi bay lên, trên người Tiêu Chiến thơm quá, Vương Nhất Bác ở trong gió tìm tóc Tiêu Chiến. Bọn họ suýt chút nữa đã ôm nhau, nhưng Tiêu Chiến bắt được tóc bị thổi bay lên của mình, y vén nó ra sau tai, giống như cắm một đóa hoa.
Vương Nhất Bác tỉnh lại, lúc nãy hắn suýt cho rằng mình thành một luồng gió, thổi qua cành hoa, phóng qua ánh mặt trời rải rác, chạy đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bac-quan-nhat-tieu-tieu-trang/884477/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.