????
Vương thái thái đã chuẩn bị sẵn tư thế, nói bữa nay Vương Nhất Bác không uống thuốc thì không được ăn cơm. Uống thuốc xong, không chỉ có cơm ăn, còn có đồ ăn vặt.
Vương Nhất Bác không muốn uống thuốc, nằm trên mặt đất, khàn giọng ầm ĩ. Tiêu Chiến sắc thuốc xong bưng qua, nghe thấy âm thanh của Vương Nhất Bác liền lắp bắp kinh hãi. Y mới thấy Vương thái thái ở đây, liền chủ động nói đi sắc thuốc cho Vương Nhất Bác, chỉ có lần này, không biết sao lại nháo lên như vậy.
Lúc Tiêu Chiến vào sân liền gật đầu chào hỏi với Vương thái thái, Vương Nhất Bác đáng thương vô cùng, nhìn thấy Tiêu Chiến đến liền trào ra hai hàng nước mắt. Tiêu Chiến cúi người ôm hắn, không nói gì cả.
Vương thái thái giải tán mọi người, ngồi bên cạnh xem cuộc vui.
Vương Nhất Bác nhỏ hai giọt nước mắt, Tiêu Chiến hỏi hắn: "Lại làm gì rồi?"
Âm thanh của Vương Nhất Bác chôn trong y phục trước ngực y: "Không thấy ngươi."
Hai người hỏi một đằng trả lời một nẻo, Tiêu Chiến nói: "Ta đi sắc thuốc cho ngươi, uống hay không?"
Vương Nhất Bác gật đầu.
"Vậy lúc nãy ngươi ầm ĩ cái gì a?"
"Nhớ ngươi..."
Vương thái thái ho một tiếng: "Sắp xong rồi."
Vương Nhất Bác ngẩng đầu lên: "Ai cần nương lo." Nói xong lại chôn vào trong lòng Tiêu Chiến.
Vương thái thái cười nói: "Ôi, nhận người khác làm nương rồi sao? Được thôi, ta ra ngoài nhận người khác làm con trai đi."
Trước khi đi dặn dò Tiêu Chiến phải theo dõi hắn uống hết thuốc.
Vương thái thái xoay nửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bac-quan-nhat-tieu-tieu-trang/884478/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.