Tô Tích Cầm hơi gật đầu, ngồi xuống đối diện anh ta, nhân viên phục vụ đi tới rót trà cho cô, Thiệu Chính Dương cầm đồ ăn trên tay vẫn nhìn chằm chằm Tô Tích Cầm, trên mặt mang theo nụ cười hỏi thăm.
"Tô tiểu thư, cô có thể ăn bít tết không?"
Tô Tích Cầm bắt gặp ánh mắt của anh ta: "Thật ngại quá, vết thương trên trán tôi vẫn chưa khỏi thật, không ăn được bít tết, tôi ăn nhẹ thôi"
"Được, vậy chúng ta gọi vài món thanh đạm." Thiệu Chính Dương cười cười, cười rất thân thiện.
...
Trong phòng thanh nhã, Tô Tích Cầm nhấp vài ngụm trà rồi đi thẳng vào vấn đề: "Luật sư Thiệu, vấn đề tiền phí xe của Bạch tổng có phải đã bàn xong tiền bồi thường rồi không?"
Thiệu Chính Dương hay tay khoanh trước ngực, nhìn cô qua mắt kính, tinh thần bình tĩnh, dứt khoát lưu loát đáp lại: "Tô tiểu thư, Bạch tổng nói, vụ tai nạn xe lần này thật ra anh ấy cũng có trách nhiệm, cho nên cô chỉ cần chịu một phần ba chi phí xe là được."
Một phần ba của mười vạn cũng tới ba vạn, nhưng đã giảm đi sáu vạn so với mười vạn, cái này quá nhượng bộ rồi, Tô Tích Cầm nghĩ.
"Một phần ba, Tô tiểu thư cảm thấy thế nào?" Thiệu Chính Dương hỏi lại.
Tô Tích Cầm mím môi, lúc trước cô đã lớn tiếng nói mình sẽ chịu hết tất cả, giờ đối phương lại giảm chi phí, suy nghĩ như vậy, cô gật đầu: "Không vấn đề gì."
Trên mặt Thiệu Chính Dương lộ ra ý cười: "Nếu coi như đã nói xong trách nhiệm của cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-xa-dung-tron-nua/920431/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.