Thật ra, nhiều năm như vậy, Mạc Tây Cố cũng là được cái thẻ vàng Mạc thị này che đậy nên mới có thể cuồng vọng, có đôi khi, Tô Tích Cầm cũng từng nghĩ tới, nếu như không có Mạc thị, Mạc Tây Cố sẽ ra sao? Còn có cơ hội vênh váo tự đắc với cô không? Có thể ra oai với các loại phụ nữ trẻ hay không?
Nhưng hiện tại cô nhìn thấy rồi, nhìn Mạc Tây Cố như vậy, kỳ thật cô cảm thấy có chút quá đã, nhưng cô biết, cô trước nay không giậu đổ bìm leo.
Cô nhìn Mạc Tây Cố: "Mạc Tây Cố, thật ra nhiều năm như vậy cái gì nên oán cũng oán rồi, hiện tại đã không còn tình cảm như trước nữa, cho nên dù anh có thế nào đối với tôi mà nói cũng như nhau cả, sẽ không vì anh giàu, mà nhìn bằng con mắt khác, càng sẽ không bởi vì anh khó khăn mà cảm thấy hả hê khi có người gặp họa, nhưng mà, tôi muốn nói là, mặc kệ anh thế nào, tôi cũng sẽ không thay đổi quyết định ly hôn."
Giọng điệu của cô rất đều đều và nhạt nhẽo. Đôi mắt cô chìm xuống như nước chết.
Nhìn Tô Tích Cầm như vậy, Mạc Tây Cố nhảy xuống khỏi ghế sô pha, lảo đảo chạy tới trước mặt cô, đưa tay nắm lấy cô: "Trước kia, không phải cô đã nói, cô chỉ yêu một mình tôi. Nhưng mới năm năm, năm năm mà cô đã nói ly hôn.”
Nghe được lời thề trước kia, trong đầu Tô Tích Cầm nhớ tới đủ loại quá khứ tốt đẹp, rồi lại là cuộc sống sau khi kết hôn tối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-xa-dung-tron-nua/920432/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.