Trong thời gian Tô Tích Cầm ở nhà nghỉ ngơi, đều là do Đường Tịch phụ trách chiếu cố hai mẹ con, Tô Tích Cầm tuy có đuổi cô ấy đi, nhưng Đường Tịch vẫn ở lại.
Đường Tịch nói: "Mình nhất định phải ở cho đến khi hai mẹ con cậu khỏi mới thôi, nếu tên tra nam Mạc kia lại dám đến, mình sẽ cho đầu anh ta nở hoa."
Khi cô ấy nói lời này, đúng vào buổi tối ngày thứ ba, Mạc Cẩm Thiên ngồi trên sô pha chơi khối xây dựng, ngẩng cao đầu nấm biểu tượng của mình, chớp chớp đôi mắt to ngây thơ: "Dì Tịch, đánh ba ba cho đầu nở hoa còn không bằng lấy kiếm của con đi đánh bố."
Ba vạch đen xẹt qua trán Đường Tịch, cô ấy thật sự không nên nói những lời như vậy trước mặt trẻ con, khóe miệng Tô Tích Cầm giật giật một chút, sau đó ném cho cô ấy cái liếc mắt.
"Mau đi ngủ thôi, ngày mai còn đi học nữa." Tô Tích Cầm vỗ vỗ gáy cậu nhóc kia.
Cậu nhóc nước mắt lên nhìn hai người họ, ánh mắt kia của hai người này như muốn trốn cậu để làm gì đó, cậu cực kỳ không tình nguyện nói: "Giờ mới hơn tám giờ mà."
"Gần chín giờ rồi, phải đi ngủ sớm để mai còn đi học." Tô Tích Cầm đưa tay chỉ vào đồng hồ treo trên vách tường.
"Ngày nào con cũng ngủ nhiều nên không thể ngủ sớm như vậy được." Cậu nhóc làm bấm, cử động cơ thể, vẻ mặt không vui.
Tô Tích Cầm không để ý tới cậu, mà đẩy cánh tay cậu: "Đừng nói điều kiện với mẹ, nhanh lên.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-xa-dung-tron-nua/920430/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.