Nhất Vô Niệm hơn một giờ để đi tới phạm vi của Thiên Tu Quốc, chủ yếu đi cũng không nhanh dù sao hắn cũng không muốn quá khác biệt. Trên đường đi đến nơi đó, hắn gặp cũng không ít tu chân giả ngự kiếm, cũng có một vài xung đột nhỏ diễn ra nhưng đều không liên quan tới hắn. Đặc biệt đám tu chân giả ở đây có vẻ không xúc động như những nơi hắn đi qua, đối phương biểu hiện đều là những kẻ cẩn trọng, không dễ để xung đột.
Bởi vậy, hắn vô cùng dễ dàng đi qua. Đương nhiên hắn không có ngán ngẩm nhưng kẻ đó, nhưng gây chuyện không phải là tích cách của hắn.
Ngự kiếm đi đến một tòa thành, tòa thành này nhìn từ xa cũng có thể thấy được người xây dựng nó rất không dễ dàng. Bất quá đối với những tòa thành tu chân thật sự thì tòa thành này chỉ được coi là tạm bợ, không thể đem đi so sánh. Nhưng so với phàm nhân, những tòa thành này đã là một kỳ tích.
Hắn không có lập tức ngự kiếm đi thẳng vào thành mà lại thu hồi phi kiếm, sau đó tuân thủ nguyên tắc của thành trì đó chính là, bất kể tu sĩ hay phàm nhân khi đi vào thành đều phải thu hồi pháp bảo phi hành. Đương nhiên những điều này chỉ áp dụng đối với những kẻ yếu, không có bối cảnh, chẳng hạn như tán tu thì mới chấp hành và không có ý kiến.
Đối với những tu sĩ đẳng cấp cao, chuyện này căn bản không để vào mắt và nó cứ tái diễn như thế ở các thành trì cấp cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-quet-rac-bat-dau-dieu-thap-tu-hanh/967162/chuong-195.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.