Dường như Dương Cơ Nguyệt cũng biết điều đó, nàng bĩu môi, nhỏ giọng thầm thì: “Ta biết sư thúc thể nào cũng như vậy mà.”
Sinh động như thật, cảm giác như hai người bọn họ như đang tương tác với nhau chứ không phải chỉ là một phía.
“Cô nàng này thật tình…”
Hắn nói chưa dứt câu liền nghe thấy lời của Dương Cơ Nguyệt nói tiếp:
“Sư thúc có thư gửi tới, người đoán vị đó là ai?”
Lần này, Nhất Vô Niệm không có trực tiếp trừng nàng, vẻ mặt của hắn có chút ngoài ý muốn, hắn còn tưởng chuyện hắn tự ý rời khỏi tông môn. Nhưng bây giờ xem ra có vẻ không phải là như thế, nói thật lần này ra đi có chút không được hay cho lắm, bất quá hắn cũng hết cách. Bên trong các phong chủ, có người không ưa hắn cho lắm hoặc chính xác là e ngại nguyền rủa bên trong cơ thể hắn.
Nếu hắn chỉ là một tên đệ tử bình thường thì khỏi phải nói, đằng này địa vị của hắn lại cao là đằng khác, không nói ngoa khi hắn chính là một trong những mảnh ghép rất quan trọng đối với Huyền Đan Tông. Trước khi không tìm được truyền nhân thay thế hắn, đám phong chủ cơ bản không dám động tới hắn.
Mặc dù hắn vẫn luôn tin tưởng sư tôn bất quá mọi chuyện vẫn phải lấy đại cục làm trọng, sư tôn dù nắm giữ thực lực cường đại cũng không một sớm một chiều xử lý cho hắn được. Nhiệm vụ của người chính là trông nom Trấn U Minh, mà hắn với tư cách là một đệ tử quan môn của người há lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-quet-rac-bat-dau-dieu-thap-tu-hanh/967161/chuong-194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.