“Tiểu tử, ngươi đừng quá kiêu ngạo, muốn vì hồng nhan mà xả giận đó à. Ha ha…” Một nam tử trung niên trên mặt có một vết sẹo dài ngang qua trán đối với Nhất Vô Niệm cười lạnh nói.
Gã vừa nói xong liền có một tên thiếu niên rất trẻ tuổi tiến lên nói khẽ, “Lâm ca, hay là chúng ta rút lui đi. Ta thấy gã phía trước cũng không dễ chọc đâu, mỹ nữ cũng đã chạy rồi giờ có kiếm chuyện với hắn cũng đâu giải quyết được gì.”
“Bốp!” Một cái tát giáng trời vang lên trên mặt thiếu niên, chỉ thấy trên khuôn mặt trắng nõn của y đã in lên một dấu bàn tay. Và thủ phạm gây ra việc này không ngoài ai khác chính là nam tử trung niên được gọi – Lâm ca.
“Lâm Quân, ai cho ngươi động thủ với người của ta.” Một lão giả tức giận chất vấn nam tử mặt sẹo.
“Đi, chúng ta không xen vào chuyện này.” Lão giả mang theo mấy người của mình cất tiếng bước chân rời đi.
Nhìn mấy người này định chia đội rời đi, mấy tên tiểu đệ khác lập tức tiến tới chỗ Lâm Quân lo lắng hỏi: “Lão đại, bọn chúng… vậy chúng ta có đánh tiếp không?”
“Hừ, coi như tiểu tử ngươi may mắn. Đi, chúng ta đi!” Lâm Quân lộ ra vẻ mặt hung ác nói với Nhất Vô Niệm chuẩn bị cùng đám người lão giả kia rời đi.
Bất quá, bọn họ muốn rời đi ở đây còn có người không đồng ý.
“Ta để các ngươi rời đi rồi.”
Âm thanh bình tĩnh của Nhất Vô Niệm truyền vào tai mỗi người có mặt tại đây, đám người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-quet-rac-bat-dau-dieu-thap-tu-hanh/967068/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.