Ngày hôm sau, Nhất Vô Niệm từ bên trong đả tọa tỉnh lại, phát hiện Bắc Tiểu Mộng đã thức giấc. Lúc này, nàng còn đang ôm con mèo ngồi ở trên tản đá tắm nắng đâu.
“Bắc cô nương dậy thật sớm!” Nhất Vô Niệm mở miệng chào hỏi, bản thân cũng theo đó mà đứng dậy.
Bắc Tiểu Mộng một tay xoa đầu của bé mèo trong lòng, một bên trả lời Nhất Vô Niệm, “Không phải ta sớm mà do Nhất đệ quá chăm chú tu luyện đó thôi.”
Nghe được Bắc Tiểu Mộng xưng hô mà trán hắc đầy hắc tuyến, một tay không khỏi đỡ lấy trán cắn răng nói: “Không được gọi ta bằng cái xưng hô đó.”
“Thật không muốn sao?” Bắc Tiểu Mộng mỉm cười hiền hòa nói, bất quá đằng sau nụ cười tươi tắn đó là một cỗ khí tràng tỏa ra.
Cảm nhận được khí tức mạnh mẽ của đối phương bất chợt Nhất Vô Niệm nuốt nước bọt, cả người thoe bản năng không khỏi duỗi thẳng, mồ hôi sau lưng mỗi lúc thêm nhiều nhưng ánh mắt ý chí bất khuất không bao giờ chịu khuất phục.
…
Một giờ sau, tại một rừng nguyên sinh rậm rạp xuất hiện hai thân ảnh.
“Nhất đệ, ngươi có chắc đi đúng đường không đấy.” Bắc Tiểu Mộng ngự kiếm ngừng lại, hai tay vẫn ôm bé mèo vuốt vuốt quay sang hỏi Nhất Vô Niệm. Bất quá đợi một lúc mà vẫn không thấy đối phương đáp lại ánh mắt nhất thời híp híp nhìn qua chỗ của hắn.
Nhất Vô Niệm vốn không thèm để ý, nhưng cảm nhận được ánh mắt như muốn treo lên ngược hắn như vừa rồi liền có chút e ngại, cắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-quet-rac-bat-dau-dieu-thap-tu-hanh/967067/chuong-100.html