Tối nay, Giang Mân Ngọc mơ một giấc mộng.
Trong mơ, cậu ta quay về những năm niên thiếu, nhưng không phải nhà mình, mà là nhà Nhiễm Phàm. Nhà của chính cậu ta chưa từng mang lại cho cậu ta cảm giác gọi là gia đình; chỉ khi giống như một con vật lang thang không nhà để về, nương náu bên cạnh Nhiễm Phàm, cậu ta mới thấy lòng mình được an ổn.
Hẳn là một đêm hè.
Cửa sổ trong phòng mở toang, nhưng cái nóng vẫn hầm hập không tan. Chiếc quạt cũ kỹ trong nhà kêu ầm ĩ, ban đêm quá ồn nên không bật. Nhiễm Phàm thương cậu ta nóng đến mồ hôi đầm đìa nên nằm nghiêng bên mép giường, cầm quạt giấy quạt cho cậu ta.
Cậu ta vừa buồn ngủ vừa nóng, nheo mắt nhìn Nhiễm Phàm. Gương mặt Nhiễm Phàm cũng đỏ bừng vì nóng, nhưng luồng gió lại luôn keo kiệt, chỉ dành cho cậu ta. Phát hiện mình bị nhìn chằm chằm, Nhiễm Phàm nghiêng người lại gần, lo lắng hỏi:
“Mân Ngọc, sao vậy? Sao lại khóc?”
Giấc mơ lại chuyển cảnh, thành một con đường trong rừng, rất nhiều đứa trẻ đang chạy nháo nhào.
Giang Mân Ngọc nắm chặt một thứ gì đó, quay đầu nhìn sang, hóa ra là tay Nhiễm Phàm.
Trong mơ, Nhiễm Phàm mang dáng vẻ thời cấp ba, mặc đồng phục xanh nhạt, tư thế trông khá lúng túng. Phía sau anh mơ hồ vang lên tiếng la hét và bàn tán xì xào.
“Mân Ngọc.” Nhiễm Phàm bối rối nói, “Hai đứa con trai ra ngoài không nên nắm tay nhau.”
Giang Mân Ngọc bướng bỉnh lạ thường, không vừa ý là giận, nhất quyết không buông tay. Nhiễm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-cua-ban-trai-cu-goi-la-gi/5279310/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.