Phóng mắt nhìn khắp thế hệ trước trong giới, ông cụ nhà họ Lê nổi tiếng là kiểu người ngang ngược từ lâu, suốt mấy chục năm vẫn nhe vậy.
Thời trẻ đã giỏi giang, tay cứng lòng cũng cứng. Lại thêm mấy chục năm nắm giữ quyền lực trong tay, nuôi dưỡng nên một tính cách độc đoán, quen việc mọi người phải nghe lệnh mình.
Một người như vậy lại sinh ra Lê Ương cũng thích kiểm soát chẳng kém, hơn nữa theo tuổi tác tăng dần thì lòng dạ cũng càng ngày càng sâu, chuyện cha con bất hòa gần như là điều có thể đoán trước.
Mấy năm trước, đám bạn già đã hay mang chuyện này ra đùa cợt. Họ nói chờ ông cụ Lê có tuổi rồi giao lại quyền lực, sớm muộn gì cũng sẽ rơi vào cảnh cô độc, ngày nào cũng bị con trai chọc cho tức chết mấy bận. Quả nhiên không sai chút nào.
Thậm chí còn chưa kịp tự tay giao quyền thì vị trí đã bị con trai chủ động đoạt mất. Ông cụ Lê đành sớm trải qua những ngày ngồi xe lăn, tức đến dậm chân mà chẳng làm được gì.
Chuyện ấy bị đám người già truyền tai nhau thành trò cười.
Ông cụ Lê tử vốn là người sĩ diện. Trước kia vì không có người thừa kế nên cảm thấy mình đoạn tử tuyệt tôn, mất mặt với thiên hạ, đã rất lâu không chủ động mời ai tụ họp.
Nhưng năm nay thì khác hẳn. Một ngày nọ, ông ta đột nhiên gọi hết bạn cũ ra tụ tập, mặc kệ người khác có tiện hay không, còn mỹ miều lấy cớ nhớ bạn xưa, trân trọng từng ngày còn sống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-cua-ban-trai-cu-goi-la-gi/5279309/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.