Sau đó là buổi tụ họp gia đình ở nhà Lê Ương và Nhiễm Phàm, Giang Mân Ngọc vẫn đến.
Đây là lần đầu tiên cậu ta đặt chân tới nơi này, nhưng đã nghe nói không ít về căn nhà ấy. Nghe những vị khách từng dự hôn lễ của hai người kể lại, rằng trong đám cưới, Lê Ương đã nói rất nhiều chuyện thú vị xoay quanh những lời đồn về việc hai người yêu đương hẹn hò trong từng căn phòng ở đây.
Giang Mân Ngọc chẳng có tâm trạng tham quan căn nhà tràn ngập dấu vết sinh hoạt của họ. Ánh mắt chỉ tìm kiếm Nhiễm Phàm.
Cuối cùng, cậu ta thấy người kia trong một phòng giải trí.
Có vẻ căn phòng vốn dĩ dùng để đánh bài, chơi bóng, giờ đây toàn bộ bàn ghế đều bị đẩy sát vào góc, ở chính giữa được đặt một chiếc máy may.
Nhiễm Phàm mặc một chiếc sơmi sáng màu kiểu ở nhà, đang cúi đầu ngồi trước máy may khâu vá thứ gì đó.
Giang Mân Ngọc đứng sững nhìn bóng lưng ấy một lúc lâu, ánh mắt hạ xuống nhìn vật trên bàn.
Cậu ta nói:
“Nhìn giống đồ cho con gái mặc.”
Đó là một chiếc váy nhỏ màu hồng phấn.
Nghe thấy tiếng, Nhiễm Phàm dừng tay, quay đầu lại nhìn cậu ta, mỉm cười đáp:
“Ừ, đúng là cho con gái.”
Giang Mân Ngọc sững người:
“Con gái ở đâu ra?”
“Bây giờ thì chưa có, nhưng sắp tới sẽ có thôi.”
Mi mắt Giang Mân Ngọc giật mạnh một cái. Trong khoảnh khắc ấy, cảm xúc trong lòng cậu ta phức tạp đến khó diễn tả.
“Anh lại mang thai nữa à?”
Cậu ta không kìm được mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-cua-ban-trai-cu-goi-la-gi/5279311/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.