“Giang Thành đưa đến Lâm Tương?” Chu Vượng Mộc đem khoai lang từ chủy thủ thượng rút xuống dưới, “Đó là lô hàng nào a?”
“Ông chủ Trang của Vạn Trà Lâu ủy thác Hồng Môn tiêu cục đưa lô hành này đến hàng trà của Lâm Tương.” Vạn Tử Sơn chậm rì rì mà nói.
“Ồ” Chu Vượng Mộc không ngẩng đầu, chỉ là tiếp tục ăn khoai lang, hàm hồ nói:
“Tống Phong kia có phát hiện ra có người trên núi này bảo vệ lô hàng hay không?”
Một bên Ôn Lương thoa thuốc mỡ băng bó tốt cho Mục Sở Bạch, liền quay đầu lại nhìn phía Vạn Tử Sơn.
Vạn Tử Sơn nói: “Ta còn nghe nói, người họ Tiêu là người bảo lãnh.”
“Phi!” Chu Vượng Mộc phun ra một ngụm khoai lang rachậu than, “Chính là là lô hàng mà lần trước họ Tiêu tới đây nói?”
Vạn Tử Sơn nói: “Chỉ sợ là như thế.”
Lúc này đừng nói là Chu Vượng Mộc, đến Ôn Lương còn cảm thấy kỳ quái. Chu Vượng Mộc cầm chủy thủ đặt ở trong lòng bàn tay xoay xoay, vội vàng hỏi:
“Tống Phong kia còn phát hiện được cái gì?”
Vạn Tử Sơn thẳng thắn nói: “Tống Phong nói, lô hàng hóa này ở tiêu cục được ghi dưới tên quán trà của ông chủ Trang, kỳ thật nó thuộc về của thứ sử Giang Thành, Hồ Khuê. Về phần nó được đưa đi, Tống Phong không có biết được, bất quá lão đại, ngẫm lại chuyện này đích xác thực kỳ quái, nếu ông chủ Trang chỉ đưa đích xác hàng lá trà, Hồng Môn tiêu cục không cần thiết sử dụng những người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ap-trai-tu-tai/3577468/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.