“Tiểu… Tiểu Hắc…” giọng Tương Đang Khải bén nhọn, giơ tay lên lau cổ Nhạc Liên Thành: “Cậu không sao chứ…”
“Ngốc, tôi có chuyện gì được?” Nhạc Liên Thành cười trấn an anh, vừa âm thầm cảm nhận rằng trên người mình cũng không có bị thương. Nhìn khả năng bắn và cách thức nổ súng, đái khái là cấp dưới của Tờ An. Nhạc Liên Thành đang cắn răng mắng tên khốn kiếp này ở trong lòng, cố nghĩ xem mình đã đắc tội gì với hắn, thì phát hiện một dòng ấm áp trượt theo cổ chảy vào bên trong áo.
Hắn sờ vào theo bản năng – tay đầy máu tươi.
Một giây cũng không hoảng hốt, Nhạc Liên Thành đỡ Tương Đang Khải vào bên trong xe liền xông vào đường phố, lái về phía phòng bệnh tư nhân của mình.
Dọc theo đường đi hắn tỉnh táo muốn chết. “Thì ra trong phim ảnh người thân bị thương rồi khóc tê tâm phế liệt cái gì đó đều là giả”, hắn hiểu được rõ ràng.
Máu Tương Đang Khải đã rịn ra áo khoác của anh, để lại màu sắc chói mắt vô cùng. Mặt của anh tái nhợt, đôi môi bị cắn rỉ ra tia máu, tay đầy máu tươi đặt trên miệng vết thương, lầm bầm hỏi hắn. Giọng anh có một chút run rẩy, ước chừng là bởi vì đau đớn, nhưng giọng nói lại bình thản: “Tiểu Hắc, tôi sẽ không chết chứ…”
“Nói bậy gì đó, bị bắn trúng không phải là chỗ hiểm, cậu tên ngốc này mệnh thật lớn.” Nhạc Liên Thành tận lực để cho âm thanh của mình có vẻ tự tin, nhưng tay cầm lái không khỏi run rẩy. Thật ra đúng là không bắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ao-giac-hoan-dong-hoc/33046/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.