*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tỉnh dậy không thấy Nhạc Liên Thành ở bên, Tương Đang Khải nghiêng đầu nhìn, vị trí bên cạnh trên giường bằng phẳng vô cùng, phảng phất như chưa từng có người ngủ qua. Tương Đang Khải đặt tay lên nơi đó, mới an tâm thở dài. Nhiệt độ phía trên vẫn còn, hắn mới đứng dậy không lâu.
Đang hoảng hốt, người nọ đã bưng một cái mâm đi vào, bên trên đều là đồ ăn sáng ưa thích của anh. Trứng gà còn được chiên thành hình trái tim. Tương Đang Khải chợt hiểu, ngày hôm trước hắn thần bí dùng máy tính đặt mua gì đó, sống chết cũng che màn hình không cho mình nhìn, thì ra là mua chảo hình trái tim.
Trong lòng Tương Đang Khải khinh thường hắn ngây thơ, ngoài miệng lại tán dương, cười một cái với người kia. “Thật là đẹp mắt…”
“Đúng không, đúng không! Tài nấu nướng của tôi rất tốt đó! Mau ăn đi, mau ăn!” Nhạc Liên Thành được khen vui vẻ nhét cái thìa vào tay của anh. “Còn một mặt này, tôi đã ở nhà luyện tập nhiều lần, trứng gà ca rô, haha!” Ngón tay trắng nõn của hắn lại quấn hai miếng băng dán vết thương, hết sức bắt mắt. Tương Đang Khải lập tức hiểu, đau lòng kéo tay hắn đến xem: “Có đau không?”
“Chăm sóc bà xã của mình mà đau cái gì?” Nhạc Liên Thành cười đùa rồi múc một thìa salad cho Tương Đang Khải, chợt nhớ tới cái gì, lại gần anh nói: “Gần đây mất nhiều protein, cần phải bồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ao-giac-hoan-dong-hoc/33047/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.