Nhạc Liên Thành họp trong văn phòng, đang phát bão, tức giận la mắng một đám cấp dưới. Mọi người cúi đầu thấp đến không thể thấp hơn được nữa, chỉ còn kém chui vào trong lòng đất. Đang lúc nước bọt muốn văng tung toé, điện thoại trên tay Nhạc Liên Thành liền chấn động, “Rì rì” rung vang không ngừng. Không biết ai không chọn thời điểm mà gọi, vì vậy mặt Nhạc Liên Thành trong nháy mắt còn đen hơn, tương ứng làm cho đám cấp dưới đầu cúi càng thấp hơn.
Nhưng mà, cẩn thận nhìn một cái, Nhạc Liên Thành chợt mây tan bão tán, mặt trời rực rỡ chiếu rõ. Tuỳ ý phất tay, ý bảo mọi người nghỉ ngơi trước một hồi, đợi lát nữa lại sửa chữa, liền eo ếch đủng đỉnh (chắc là miêu tả dáng anh Thành đi, thấy eo ếch thú vị nên Băng để:3) đi ra khỏi phòng họp.
Những người còn lại hai mặt nhìn nhau: “Nhạc tổng ngài ấy… đang yêu?”
Bí thư Điền suốt ngày mặc tây trang: “Không có gì, chớ đoán mò.”
Vì vậy mọi người càng thêm xác định.
“Tiểu Đang, không có đi làm sao?” Đôi mắt Nhạc Liên Thành ngọt đến có thể xuất mật, nắm điện thoại hận chỉ không thể chui vào trong. Đôi chân dài đứng chộn rộn, tay phải cầm điện thoại nói: “Ừ, không ăn đồ ăn Thái… tôi cũng không ăn được đồ Thái, nhiều món kỳ quái khó ăn… lẩu vẫn là tốt nhất, tôi biết một nơi có một nhà hàng rất tốt.”
Tương Đang Khải ở một đầu khác mơ mơ hồ hồ tựa như cười một tiếng: “Lẩu? Cậu cái thưởng thức này…”
“Tôi từ làng quê đến, có thể thưởng thức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ao-giac-hoan-dong-hoc/33045/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.