Dạo này, Hàn Thương để ý thấy một nữ sinh rất thường xuyên tới bắt chuyện với An Di. Cô ta ngồi ở bàn chéo lên phía trước về bên phải hai người. Lúc trong giờ toán, cô ta hỏi mượn thước cô mà không mượn bạn cùng bàn. Rõ ràng cậu ta cũng có mà. Giờ ra chơi, cô ta kéo An Di đi nhà ăn mua trà sữa cùng. Giờ ra chơi sau lại chạy xuống ngồi cạnh cô làm bài tập... Thành ra, An Di chẳng có thời gian trò chuyện cùng anh, vết thương trên miệng liền muốn đau luôn.
Anh cũng rất muốn hỏi An Di có thấy phiền không, nhưng anh đoán, dù có cô cũng nói là không thôi. Tiểu tốt bụng này sẽ không làm cô bạn kia bẽ mặt đâu. Nhưng anh, thì thấy phiền thay cô rồi…
Cuối giờ, hai người đang thu dọn sách vở chuẩn bị về, nữ sinh kia lại tới nữa. Hàn Thương cố gắng giữ mặt mình hài hòa nhất có thể, chứ thực chất muốn thẳng thừng đá cô ta sang một bên rồi.
“Thiên Ái, có chuyện gì sao?”
Hàn Thương (nghĩ trong đầu): “Ồ, lớp có một người tên này ư?”
Trương Thiên Ái cảm nhận được ánh mắt của nam sinh đặt lên mình, hai gò má hơi đỏ lên, giọng điệu nhẹ nhàng, đáng yêu
“Ừm, mình muốn về cùng cậu được không?”
An Di chưa kịp nói thì anh bạn bên cạnh đã cảm thấy bức xúc. Cả ngày cô ta bám lấy An Di còn chưa đủ sao? Tới lúc về còn muốn giành với anh nữa.
Hàn Thương: “Không được”
Thiên Ái vẻ mặt mất mát, nắm lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-chi-thich-em/2894518/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.