Dạo gần đây, mẹ Lâm để ý thấy số lần thầy Tô gọi cho mình đã giảm rõ rệt, thậm chí không có một cuộc gọi nào là nói về việc ‘vận động chân tay’ cả. Bà mừng muốn rớt nước mắt, cảm thấy công sức đưa đón và lời nhắc nhở ngày ngày của mình thật là đáng giá.
Đang trong mạch vui vẻ, đột nhiên điện thoại rung lên một hồi. Ba chữ “Chủ nhiệm Tô” khiến lòng bà căng lên. Vừa muốn vừa không muốn nghe, nhưng buộc phải nghe
“Alo, thầy Tô, có chuyện gì sao thầy?”
“Chị Lâm, phiền chị tới trường một chuyến rồi”
Sau hai tiếng ‘tút tút’ lạnh ngắt, nụ cười dần đông cứng.
Bà thay đồ rồi vội ra khỏi nhà. Đúng lúc An Di từ trong phòng ra, bà liền nhắc nhở
“Tiểu Di, dì có việc phải ra ngoài một lát. Con trông cho dì nồi gà hầm trong bếp nha”
Cô ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ”
Cô đi vào bếp kiểm tra cái nồi, cảm thấy còn lâu mới được, liền ẵm Tiểu Hàn từ dưới sàn lên, ra phòng khách ngồi lướt điện thoại.
Hồi chiều, lúc cô cùng Hàn Thương chuẩn bị lên taxi, Hà Phán vẫy tay gọi anh phía sau, anh liền bảo cô về trước rồi ném cả cặp của mình cho cô: “Cầm về hộ anh. Bên trong có trà sữa nóng đó, xử lí hộ anh luôn”
Giờ nhớ ra, An Di liền lục trong cặp anh ra một cốc trà sữa vị truyền thống, cầm trên tay vẫn còn hơi ấm. Khóe môi cong lên đầy hài lòng, cô thong dong thưởng thức li trà trong lúc xem điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-chi-thich-em/2894522/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.