Thầy thể dục coi như còn chút lương tâm đi. Sau khi bắt hơn 40 nam nữ chạy ba vòng quanh sân, cuối cùng cũng cho nghỉ ngơi, chơi tự do.
An Di ngồi dưới gốc cây thở hổn hển. Hàn Thương đứng bên cạnh uống nước, dáng vẻ không chật vật chút nào. Đám người Giản Dương, Hà Phán cũng vậy
Giản Dương: “Em gái à, thể lực của cậu kém quá! Thế này mà đến cuối kì chắc chắn sẽ bị lão vương thể dục đánh trượt”
An Di mặc kệ mấy lời đó, bây giờ chỉ có khát với mệt chiếm đóng cô thôi.
“Hàn Thương, cho em xin miếng nước đi”
Anh không do dự liền đưa chai nước còn một nửa trên tay cho cô trước ánh mắt cú vọ của học sinh xung quanh. An Di không có tâm tư nghĩ nhiều, liền nhận lấy tu một ngụm, cái cổ họng khô khốc như được hồi sinh vậy.
Hà Phán: “Chà chà Thương ca, bấy lâu nay tôi nhìn nhầm cậu rồi!”
Hàn Thương: “Nói tiếng người đi”
An Di: “…” không hiểu ý gì.
Trương Thiên Ái đứng cách đó mấy gốc cây, bàn tay đã bóp chai nước khoáng đến mức nó không thể phồng trở lại. Trong mắt có hận ý, có ghen tị, cũng có tình yêu. Nhưng không mất ba phút để điều chỉnh lại tâm trạng, cô ta treo lên nụ cười hiền lành, vô hại, tiến đến nói chuyện với An Di:
“Tiểu Di à, cậu… cậu đi cùng mình một chút được không?”
Hàn Thương đanh mặt nhìn cô ta
An Di thấy vẻ mặt Trương Thiên Ái ngại ngùng, là con gái cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-chi-thich-em/2894516/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.