Tối nay cha mẹ Lâm có tiệc xã giao nên bữa tối của hai người bạn trẻ sẽ ăn ở ngoài. Trước khi ra khỏi cửa, Doãn Tình còn chu đáo đưa chi hai người mấy trăm tệ
“An An, dẫn em gái đi ăn ngon nha! Đừng có vô mấy quán đồ ăn nhanh đó!”
Hàn Thương: “Ài, con biết rồi mà mẫu hậu! Mẹ đi đi kẻo muộn”
Sau khi cha mẹ rời đi, hai người thay đồ rồi ra ngoài. Vì mới gần 6 giờ chiều, An Di kéo Hàn Thương đi khu mua sắm dạo chơi một lát rồi mới đi ăn. Anh vui vẻ gật đầu.
“Em muốn mua gì sao?”
Hàn Thương cùng cô dạo khu bán quần áo.
“Ừm, mấy hôm nữa em về thăm mẹ. Muốn mặc một bộ đồ thật đẹp, để cho bà ấy thấy rằng em đang sống rất tốt, để bà yên tâm một chút về em” - An Di không hề giấu diếm, nói thẳng
“Mẹ em ở Vu Hà sao?”
“Ừm”
“Sao bà ấy không tới Thành Đô cùng em?”
“Không tới được”
Anh nhìn thấy nụ cười nhạt nhẽo, buồn bã của cô, lòng liền trùng xuống. Có vẻ anh không nên nhắc tới mẹ cô?
“Được rồi, anh giúp em chọn. Đi thôi!”
Hàn Thương nắm lấy tay cô gái nhỏ, kéo cô đi tới cửa hàng gần đó
“Mắt thẩm mĩ của nam nhân hình như đều rất kém”
“Em chê anh sao?”
An Di cười: “Là anh tự nói đó”
Nói là vậy, nhưng bộ nào An Di thử lên đều sẽ hỏi anh: “Anh thấy sao? Đẹp không?”. Anh rất kiên nhẫn nhận xét
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-chi-thich-em/2894515/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.