Thiên Không này không hổ là địa dang có tiếng trong làng giải trí, chất lượng suối nước nóng quả thật khiến người ta thỏa mãn.
Bồn ngâm mình được đặt ngay ở trong tự nhiên, bao xung quanh là các mỏm đá đã được mài nhẵn để tránh nguy hiểm. Nhìn xa hơn là cảnh lá phong đỏ rực lấp ló phía sau mái tranh và núi tuyết trắng xóa ở đằng sau khu rừng già. Làn nước mềm mại, trong vắt được căn chỉnh nhiệt độ hợp lý, khói trắng bốc lên liên tục khiến du khách như lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh.
Lúc này đã khá muộn, trong hồ ngâm chỉ còn lại An Di và Lộ Ái Nhi. Hai người mãn nguyện thả mình vào làn nước, cảm nhận cái vỗ về của tự nhiên trên từng tấc da thịt.
“Nơi này quá tuyệt vời rồi!” – Ái Nhi nhắm mắt lại như sắp ngủ
“Nhưng đừng ngủ quên nha Nhi Nhi!” – An Di
“Biết rồi!”
Một lúc sau, Lộ Ái Nhi chợt nhớ ra mình để quên điện thoại trong nhà tắm, liền bảo An Di cứ ở đây, mình đi một lát sẽ quay lại ngay.
Cô đi vào phòng tắm, nhìn quanh một lượt cuối cùng cũng thấy điện thoại nằm gọn trên chỗ rửa tay. Cô nhanh chóng đi tới cầm nó lên, đem ra khu để đồ bên ngoài.
Lúc vừa mở cửa tủ ra để cất đồ vào, đột nhiên đèn điện tắt cái rụp, rồi lại sáng lên, nháy nháy vài cái rồi lại sáng. Sau đó, cô nghe thấy một âm thanh kì lạ, giống như ai đó không ngừng cào vào bảng đen vậy. Ái Nhi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-chi-thich-em/2894490/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.