Phòng ngủ nam.
Giản Dương: “Lâm Hàn Thương, tôi không ngờ cậu là loại người như thế!”
Hà Phán hưởng ứng: “Đúng vậy, sao có thể lợi dụng lúc con gái người ta gặp bạn để xông vào như thế chứ?”
Hàn Thương đã khôi phục vẻ mặt băng lãnh, không đáp lời bọn họ
Giản Dương thấy vậy, huých tay Hà Phán. Cả hai xúm lại gần anh, nuốt nước bọt một cái rồi hỏi nhỏ
“Vậy nên… Cảm giác thế nào? Có phải rất kích thích không?”
“Các cậu làm những gì rồi? Tâm sự chút với anh em đi!”
Hàn Thương nhếch mày
“Muốn biết sao?”
“Ừm, ừm!”
“Biến!”
.
.
.
Từ sau ngày đi suối nước nóng đó, Hàn Thương nhận ra An Di đang cố tránh mặt anh hết mức có thể. Buổi sáng cô dậy sớm hơn anh tận nửa tiếng, bữa sáng cũng ăn bên ngoài chỉ để tránh phải đi chung xe với anh. Trên lớp, cô tập trung nghe giảng, một cái nhìn cũng không cho anh. Vừa ra chơi một cái, cô đã lôi Lộ Ái Nhi ra ngoài. Chiều về cũng dính lấy khuê mật của mình, trực tiếp cho anh ra rìa. Có lẽ chỉ có bữa tối, khi cha mẹ hỏi chuyện trên lớp này kia cô mới chủ động nói chuyện với anh một lời.
Hàn Thương khủng hoảng tinh thần.
Giản Dương thương bạn, liền nói cho anh một bí mật
“Ê Thương ca, tôi bảo này! Chiều nay Lộ Ái Nhi có lớp học đàn với gia sư nên không về cùng An Di đâu, cậu tranh thủ đi!”
_____
Sau khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-chi-thich-em/2894486/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.