Hai tay An Di sớm đã nắm chặt thành quyền, móng tay đâm vào lòng bàn tay đến bật máu. Ánh mắt nhu nhược ban đầu dần phai đi, thay vào đó là sự lạnh lùng, giận dữ.
Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao mẹ cô lại quyết định tiễn An Thái Sơn sang thế giới bên kia rồi, bởi vì cảm giác buồn nôn, ghê tởm mà lão đem lại cho bà hẳn là rất giống cảm giác mà tên lưu manh này đang khiến cô phải chịu đựng.
An Di hít vào một ngụm không khí lạnh, cố làm bản thân thật bình tĩnh. Tính từ lúc cô ra khỏi trường đến giờ đã 20 phút rồi. Bình thường, Hàn Thương sẽ đi sau cô khoảng 5 phút, vậy là hẳn anh đã biết cô biến mất rồi.
Cô nhếch môi cười, nhìn thẳng vào mắt Tô Triệt, buông ra lời chế nhạo
“Vậy cho tôi hỏi mấy câu trước đi. Cha anh có giàu như cha Hàn Thương không? Nhà anh có to bằng nhà anh ấy không? Hằng ngày anh có được đưa tới trường bằng siêu xe như anh ấy không? Hay là anh học giỏi hơn anh ấy? Ngoại hình sáng sủa, dáng người đẹp hơn anh ấy?”
Tô Triệt nghiến răng, bàn tay tăng thêm lực bóp lấy cằm cô: “Mày…”
An Di nhanh chóng nói tiếp, mặc kệ cơn phẫn nộ đang kéo đến trong mắt hắn
“Một tên lưu manh đầu đường xó chợ như anh, đừng có nói đến so với Hàn Thương, một móng chân của anh ấy anh cũng chẳng bằng đâu! Dựa vào cái gì mà đòi cướp tôi từ tay anh ấy? Một con chuột nằm dưới đáy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-chi-thich-em/2894483/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.