Trong phòng bệnh, Lâm Hàn Thương ngồi trên giường với băng gạc quấn quanh cánh tay, bắp chân và cả bụng. Chỗ thì chảy máu phải khâu vài mũi, chỗ thì nứt xương, trông rất thảm. An Di ngoan ngoãn đứng bên cạnh nhìn bác sĩ băng, vẻ mặt có chút thất thần, lo lắng. Một lát sau, cha mẹ Lâm cũng chạy đến. Họ nhìn con trai thấy sót hết cả ruột, rồi quay sang hỏi An Di
“Đã xảy ra chuyện gì vậy Di Di?”
Cô liền kể lại một lượt những chuyện xảy ra trong con hẻm. Mẹ Lâm rất tức giận, liền bảo cha Lâm xử lý cho thỏa đáng, ít nhất cũng phải khiến bọn chúng bị đuổi học, ghi lại vết nhơ này vào học bạ.
Một lát sau, bác sĩ gọi mẹ Lâm ra ngoài, trong phòng chỉ còn Hàn Thương và An Di. Lúc này, anh mới cầm tay cô, kéo xuống ngồi cạnh mình, giọng điệu nhẹ nhàng
“Chân bị thương sao không bảo bác sĩ băng bó, hửm?”
Sau đó, anh lấy dụng cụ mà bác sĩ để trên bàn vừa nãy, giúp cô xử lý đơn giản rồi dán băng cá nhân vào. Cũng may chỉ là bị trầy da, không nghiêm trọng gì cả.
An Di nhìn chàng trai tỉ mẩn băng bó cho mình, trong lòng như kiến bò. Cô không kìm được liền hỏi
“Anh quen đám người đó sao?”
Nghe ra sự nghi hoặc trong lời nói của cô, anh liền dừng động tác, trong đầu không ngừng vạch ra phương hướng để khiến cô không nổi giận. Lần trước, chính miệng anh đã nói mình bị bắt nạt, còn nhờ cô bảo vệ, mà mới vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-chi-thich-em/2894482/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.