Năm tôi vào lớp tám, cuộc sống ở trường học vẫn không thay đổi là mấy. Chu Thế Kiệt với cái danh giáo thảo dễ dàng đưa tôi vào địa ngục trần gian, nhưng tại thời điểm ấy, tôi không còn cảm thấy sợ hãi hay buồn bã nữa. Tôi đã học cách làm quen với nó rồi.
Có lẽ vì thấy việc bắt nạt tôi thế này không còn gì thú vị, hắn đã thay đổi chiến lược.
Một ngày sau giờ học, đám nữ sinh bắt tôi ở lại trực nhật thay chúng. Được thôi, tôi cũng chẳng muốn về nhà. Nhưng điều bất ngờ là Chu Thế Kiệt đột nhiên vào và giúp tôi lau bảng. Tôi không muốn có liên quan gì tới hắn, liền giặt lại giẻ lau bảng. Hắn nhếch mép cười rồi bất ngờ áo sát tôi lên bảng đen, gương mặt điển trai từ từ sáp lại gần. Tôi ngửi thấy mùi thuốc lá cực kì gai mũi, ngay sau đó tôi ngồi thụp xuống, tránh khỏi hắn.
Hắn liền ngồi xuống theo tôi, dùng hai tay chặn hai bên không cho tôi thoát, giọng nói thập phần trêu trọc
“An Di, chúng ta vờn nhau như vậy là đủ lâu rồi, hay là thay đổi đi. Sau này anh bảo vệ em, em chỉ cần ngoan ngoãn nghe theo anh là được.”
Tôi nhìn hắn, vô cảm đáp
“Tôi không cần anh bảo vệ, cũng không muốn liên quan gì đến anh. Phiền anh tránh ra.”
Hắn cũng không làm khó, liền rời đi. Nhưng việc hắn dễ dàng bỏ qua lúc đó không có nghĩa là bỏ qua cho tôi. Từ ngày sau đó, hắn thường ép tôi đi theo đám bạn xấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-chi-thich-em/2894471/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.