Chu Thế Kiệt đứng sát lại gần cô, bàn tay câu lấy ngọn tóc dài của cô
“Tiểu Di, cậu ta là bạn trai của em sao? Tên gì nhỉ? Lâm Hàn Thương phải không?”
Cô gạt tay hắn ra rồi tiếp tục làm lơ.
Hắn cười lạnh
“Cậu ta có biết quá khứ của em không? Có biết mẹ em là kẻ giết người không? Có biết em là loại người phóng khoáng như thế nào không?”
Lần này cô không nhịn được nữa, cô vung tay lên tát vào gương mặt giả dối của hắn một cái thật mạnh rồi mắng
“Chu Thế Kiệt, tôi và mẹ không nợ An gia các người cái gì hết, tại sao anh cứ đeo bám không tha chúng tôi vậy?”
Hắn bắt lấy tay cô, kéo cô dính vào người hắn, rồi cúi xuống sát tai cô thì thầm
“Muốn bỏ qua cũng được thôi, ngoan ngoãn nghe lời tôi như trước kia.”
Giọng cô lạnh xuống
“Đừng mơ.”
Đúng lúc này, Lộ Ái Nhi đi ra, trông thấy hai người liền chạy tới đẩy Chu Thế Kiệt ra
“Con mẹ nó họ Chu kia, anh khôn hồn thì cút ra xa một chút! Đừng tưởng có An gia chống lưng là muốn làm gì thì làm!”
Hắn nhếch mép cười mỉa, nhìn lướt qua cô một cái rồi bỏ đi. Ái Nhi liền quay lại nhìn cô
“Hắn không làm gì cậu chứ?”
Cô lắc đầu
_____
Tết dương lịch rất ngắn, chỉ được nghỉ có một ngày nhưng không vì vậy mà ngăn cản đám học sinh nhảy nhót, vui chơi.
Từ sáng sớm, Giản Dương, Hà Phán với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-chi-thich-em/2894470/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.