Bảy năm sau.
_____
Tiếng chuông điện thoại vang lên inh ỏi. Người con gái lười biếng vươn mình khỏi tấm chăn dày, cánh tay nhỏ gầy quơ loạn xạ trên bàn nhỏ bên cạnh tìm kiếm. Vừa bấm phím nghe, tiếng người đàn ông bên kia đầy dịu dàng truyền tới
“Alo, em dậy chưa đấy Di Di?”
An Di kéo tay về lại trong chăn, giọng điệu đầy ngái ngủ
“Ừm… Rồi! Có gì không bác sĩ Trần?”
“Anh là bác sĩ đấy, em nói dối không nổi đâu! Ra cửa lấy đồ ăn sáng đi cô nương!”
An Di ‘ừm’ một tiếng rồi mới uể oải ra khỏi chăn.
Sáng tháng 11 lạnh muốn chết. Nhớ lại một tuần trước, cô còn ở nửa bên kia trái đất, trời còn nắng đẹp ấm áp mà thấy hơi thèm, nhưng chỉ là thèm thời tiết thôi. Dù sao Thành Đô vẫn là nơi cô muốn gắn bó cả đời.
Cô vươn vai một cái, xoa xoa mái tóc dài còn rối, lấy chiếc áo lông dày trên giá treo đồ rồi mới chậm chạp mở cửa.
Trần Bắc đứng đợi ở ngoài đã 10 phút, nhưng không có vẻ gì là mất kiên nhẫn. Anh cong mắt cười với cô, tay trái lắc lắc hai túi nilon đựng thức ăn
“Tiểu cô nương muốn ăn tiểu long bao hay cháo sườn?”
Mấy năm nay ở nước ngoài, tuy nói là có gia đình bác cả ở gần nhưng thực ra họ chẳng mấy quan tâm đến cô, hoặc chính xác hơn, đối với họ cô chỉ là bình máu di động mà thôi, còn sống là được. Chỉ có Trần Bắc, một bác sĩ tâm lý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-chi-thich-em/2894467/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.