An Di bị câu nói của cô gái làm cho hoảng loạn. Cô vội vàng ngước mắt lên nhìn người đàn ông vừa được cứu ra. Anh mặc bộ vest màu đen, chiếc áo sơ mi bên trong sớm đã nhuộm đỏ một mảng lớn, mái tóc đen ngắn không che nổi vết thương lớn trên trái anh, máu đỏ tuôn ra một đường chảy dọc sườn mặt.
Tim cô giống như bị ai đó bóp lấy thật chặt, đến hô hấp cũng thấy khó khăn, cả người liền run lên một hồi.
“Bác sĩ, người này bị thương nặng quá, cô mau qua đây đi!”
Người cảnh sát kia kêu lên khiến cô trong giây lát tỉnh táo. Cô nhanh chóng thắt nốt vòng băng cuối cùng cho người tài xế rồi chạy nhanh đến chỗ Hàn Thương.
Trong suốt thời gian ở trường đại học, từ thầy cô cho tới các bạn cùng khóa ai cũng công nhận cô có một cái đầu lạnh. Cô không hề thấy sợ hãi trước lần thực hành mổ người đầu tiên, hay lo lắng, rối trí trước hàng loạt bệnh nhân được đưa vào liên tục khi thực tập ở khoa cấp cứu của một bệnh viên khá lớn. Cô bình tĩnh xử lý từng người một, thậm chí còn tham gia một vài ca mổ khi thiếu nhân lực. Năng lực của cô nhờ vậy được công nhận.
Tuy nhiên, lúc này trước mắt cô chỉ có một bệnh nhân, nhưng người này lại lần đầu khiến bác sĩ An không biết bắt đầu từ đâu. Cô cắn chặt môi đến bật máu, muốn ngăn mình bật khóc, đồng thời cũng giúp bản thân tỉnh táo hơn đôi chút. Cô nhanh chóng cởi bỏ chiếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-chi-thich-em/2894463/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.