Cùng một buổi hoàng hôn, cùng một con đường, cùng một sự uể oải không chịu nổi.
Hắn vén màn cửa cuốn khom lưng tiến vào, nữ nhân viên phục vụ đang hi hi ha ha gọi điện thoại thấy hắn trở về, vội vàng quay người lại chào hỏi: "Ông chủ, ông đã trở lại?"
Hắn ừ một tiếng, đặt mông ngã ngồi trên ghế, túi vải bố trong tay bị hắn tiện tay ném trên bàn, nồi bát kim loại bên trong đinh đương rung động.
Nữ nhân viên phục vụ đưa cho hắn một ly nước, miệng khô lưỡi khô hắn tiếp nhận uống một hơi cạn sạch. Tiếp theo, nữ nhân viên phục vụ lấy qua một cuốn sổ nho nhỏ, bắt đầu báo cáo tình hình buôn bán hôm nay. Hắn tựa hồ còn chưa phục hồi lại tinh thần, số liệu tựa như một vài ký hiệu vô nghĩa, hoàn toàn nghe không vào.
"Ông chủ?"
Hắn quay đầu lại, nữ nhân viên phục vụ đã mặc áo khoác, ba lô đeo chéo trên vai, xem ra đã làm xong chuẩn bị tan tầm. Hắn cười cười, phất tay nói: "Tôi biết rồi, cô về nhà trước đi."
Nữ nhân viên phục vụ vui sướng dạ một tiếng, chỉ nháy mắt đã bỏ chạy ra cửa.
Trong tiệm thoáng cái yên tĩnh lại, lúc này mặt trời đã ngã về tây, hết thảy sự vật trong tiệm đều bị che giấu trong màu ám tối nặng nề, chỉ có đèn nhắc nhở trên máy cafe còn đang lập lòe, phảng phất như một đôi mắt mang ý xấu.
Hắn lẳng lặng ngồi, mặc sức để mình đắm chìm trong bóng tối càng ngày càng đậm. Đây là cảm giác quen thuộc của hắn, trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-sang-thanh-pho/191799/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.