Trên bản đồ bao la của Trung Quốc, thành phố C chỉ là một khối nhỏ không chút thu hút. Song, một khối nhỏ này lại không ngừng bị cuốn trong dòng thác lịch sử lảo đảo lao về phía trước. Theo sự phát triển của đô thị hóa, một vài khu nhà cổ xưa thấp bé cũng chậm rãi bị dòng nước lũ cuốn đi.
Như chỗ ở trong tiểu khu Phú Dân đã người đi nhà trống này. Tất cả hệ thống nhà trong khuôn viên đều dùng sơn đỏ chói mắt phun chữ thật to "Hủy", còn kèm theo cắt điện nước, cho dù sáng sớm rộn ràng nhốn nháo, trong tiểu khu Phú Dân như trước không một bóng người, phảng phất như phế tích sau chiến tranh.
Một người dân vốn ở tại đây xuyên qua con đường nhỏ tràn đầy gạch vỡ và ngói vụn, đi thẳng đến một tòa nhà nào đó. Một con chó lang thang kiếm ăn giữa đống rác rưởi xây dựng chán nản tìm kiếm, nhìn thấy gã, cũng không tránh né, ngược lại thoáng hưng phấn mà lắc lư cái đuôi.
Trong khuôn viên trống rỗng, một giọng nữ đơn điệu xầm xầm xì xì nhắc đi nhắc lại gì đó nghe không rõ ràng. . . . . . .Gã đứng dưới tòa nhà số 7, quay đầu nhìn loa công suất lớn treo trên mái nhà, chán ghét nhổ một ngụm, mắng một câu thô tục xong thì dọc theo cầu thang lộ thiên bò lên.
Gã nhớ cánh cửa chống trộm trong nhà nọ mới vừa lắp xong chưa lâu, vừa mới rẽ vào lầu bốn, gã liền nhìn thấy cánh cửa sắt màu xanh sẫm của nhà mình. Nó nhìn qua vừa dày vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-sang-thanh-pho/191800/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.