Hắn mang theo gà mên giữ nhiệt, cố sức xuyên qua đám người hoặc chết lặng hoặc buồn thương này, trong một khoảng tiếng ồn ào thẳng đến lầu hai khu nằm viện.
Đứng ở cửa phòng bệnh, hắn thoáng bình ổn hô hấp dồn dập, đẩy cửa vào. Một y tá trẻ tuổi đang ở trước giường bệnh đo huyết áp, nhìn thấy hắn tiến đến, thản nhiên cười: "Anh đã đến rồi?"
Hắn nhẹ nhàng ừ một tiếng, tựa hồ sợ đánh thức nữ nhân ngủ say trên giường bệnh, mặc dù hắn biết rõ, cô có lẽ vĩnh viễn cũng tỉnh không được nữa.
Y tá đo huyết áp xong, nhét cánh tcay gầy gò của nữ nhân vào trong chăn, nhét xong, quay đầu nhìn hắn, cười hỏi: "Lại mang theo thức ăn ngon gì sao?"
"Canh gà ác." Hắn hướng nữ nhân trên giường bệnh hất cằm, "Cô ấy thế nào?"
"Cũng không tệ lắm." Y tá vừa sửa sang lại khay y tế vừa nói, "Cơ thể cũng hồi phục rất tốt. Khi rảnh rỗi anh giúp cô ấy xoa bóp thêm nhé."
Hắn liên tục gật đầu, ánh mắt không thể rời khỏi nữ nhân trên giường bệnh dù chỉ trong giây lát.
"Trò chuyện nhiều với cô ấy." Y tá suy nghĩ một chút, lại bổ sung thêm câu, "Cô ấy hẳn là nghe được đó."
Trong ba giờ kế tiếp, hắn đầu tiên là tinh tế đút cho cô nửa gà mên canh gà, sau đó ngồi bên cạnh cô, nhẹ giọng đọc báo cùng ngày cho cô nghe. Từ tin xã hội, tin thể thao, đọc đến tận tin giải trí, ngay cả mẫu quảng cáo mua sắm cùng gợi ý tìm người cũng không tha. Đọc mệt rồi, hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-sang-thanh-pho/191798/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.