Ăn cơm được một nửa thì Mục Phách gọi điện thoại đến.
Gia Ngộ nhìn Thẩm Hành đúng lúc hắn cũng quay sang nhìn chính mình. Cô lắc lắc di động: "Tôi ra ngoài nghe điện thoại."
Hai chữ "lão công" hiện trên màn hình hung hăng đập vào hai mắt Thẩm Hành bỏng rát, hắn nhíu mày, âm thanh lạnh lùng nói: "Ngồi đây nghe đi."
"...Cũng được." Gia Ngộ chuyển điện thoại sang tai kia, sườn mặt lại đối diện với Thẩm Hành. Khác hẳn với thái độ bình thản vừa rồi, khi cô nghe điện thoại cả người đều mềm mại xuống, loại ôn nhu này có lẽ chính cô cũng chưa nhận thấy được nhưng Thẩm Hành nhìn thấy lại đặc biệt chói mắt.
Thời gian trò chuyện cũng không dài, còn không đến một phút đồng hồ, Gia Ngộ đem điện thoại bỏ vào trong túi, lại uống một ngụm canh, nói: "Mục Phách tới đón tôi, tôi phải cùng anh ấy về nhà."
Thẩm Hành theo bản năng đứng dậy: "Để tôi tiễn cậu xuống dưới."
"Thôi không cần đâu." Gia Ngộ xua tay, "Mục Phách nhìn thấy sẽ hiểu lầm."
Thẩm Hành vừa nghe, tâm tình tự nhiên tốt hẳn lên, ngoài mặt lại nói: "Anh ta có thể hiểu lầm cái gì?"
Gia Ngộ không thích cách nói chuyện ngả ngớn của hắn, cô nghiêm mặt nói: "Thẩm Hành, anh ấy là chồng hợp pháp của tôi, mặc kệ thân phận của cậu là gì, tôi cũng đều để ý đến cảm nhận của anh ấy. Nếu có thể tôi cũng muốn cậu tôn trọng anh ấy."
Nói xong, Gia Ngộ xoay người đi không chút lưu luyến.
Cửa ghế lô đóng lại, trong một cái chớp mắt Thẩm Hành nhịn xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/67156/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.