Cơm chiên thực ngon, người làm cơm chiên cũng ngon không kém.
Bàn ăn cao vừa đủ, Gia Ngộ ghé vào trên mặt bàn, mông đẩy lên, quần áo nửa người trên hoàn chỉnh, nửa người dưới lại là trống trơn.
côn th*t cứng rắn, hung hăng mà cắm vào nhục huyệt lầy lội, Gia Ngộ kêu ra tiếng, thở ra từng hơi cơ hồ làm ướt cả mặt bàn, cô muốn quay đầu lại có người đè nặng sau cổ không cho cô nhìn thấy khuôn mặt tràn đầy dục vọng ở phía sau.
Mục Phách hôn lên sống lưng Gia Ngộ, hoặc nhẹ hoặc nặng, lưu lại dấu vết khi nhạt khi đậm.
"Làm ở chỗ này thực thoải mái phải không?"
Gia Ngộ không trả lời Mục Phách cũng đã biết đáp án.
Ướt đến như vậy tất nhiên là thoải mái.
Gia Ngộ gắt gao cắn môi, khóe mắt có chút nước mắt rơi xuống, từ trong cổ họng phát ra một tiếng rên rỉ lại thu không được liền biến thành ho khan, cô khụ một tiếng nho nhỏ, không khó chịu, chính là muốn ho ra.
"Cổ họng ngứa sao?" Mục Phách dùng sức đâm cô, cúi người xoay mặt cố lại, hung hăng mút vào môi của cô: "Hay vẫn là nơi nào ngứa?"
Giống như người bị khát vài ngày, Mục Phách ở trong miệng Gia Ngộ hấp thu nước bọt của cô như cam tuyền tìm kiếm đã lâu. Cô cùng Mục Phách hôn môi đến trời đất mù mịt, quên mình mà phóng đãng.
Cô ngứa chỗ nào, anh thế nào lại không biết.
Mục Phách thả chậm động tác, rút côn th*t ra một chút, chất lỏng ướt dính chảy xuống, anh làm như không thấy, bắt lấy chân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/67157/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.