Mục Phách theo bản năng nhìn về phía Gia Ngộ.
Gia Ngộ vừa vặn cũng đang nhìn anh, hai người tầm mắt giao nhau, cô không tiếng động mà hướng Mục Phách nhẹ nhàng lắc lắc đầu.
Vì thế Mục Phách thở ra một hơi, đi tới, không ngồi xuống, nói với Diêu Uyển: “Thật trùng hợp.”
Diểu Uyển hai mắt mờ mịt, không thể tin mà quay lại nhìn Mục Phách và Gia Ngộ, ngữ điệu thấp đến mức như tự nói với chính mình nghe: “Hai người các cậu, sao có thể…”
Mục Phách lo lắng Diêu Uyển nói ra lời gì đó không nên nói, anh không nghĩ ngợi mà rũ mắt dắt tay Gia Ngộ: “Bọn mình kết hôn rồi.”
Gia Ngộ bình tĩnh, cũng gật đầu theo: “Tháng chín năm ngoái.”
“…Mục Phách,” Diêu Uyển môi trắng bệch, nỗ lực không để thanh âm của chính mình run rẩy, “Cậu cùng mình ra ngoài nói chuyện riêng được không?”
Gia Ngộ đột ngột siết chặt tay Mục Phách, mà Diêu Uyển lại thất hồn lạc phách đi ra ngoài.
Mục Phách thác môi, hỏi: “…Anh đi ra ngoài xử lý một chút?”
“Anh đi đi.”
Được sự cho phép của Gia Ngộ, Mục Phách lúc này mới đi ra ngoài.
Gia Ngộ một lần nữa ngồi xuống, biểu tình hoảng hốt, cô không biết bản thân bị làm sao, trong lòng không quá thoải mái. Nhưng cảm xúc này không duy trì bai lâu liền bị Viện Viện bát quái đánh gãy.
“Mục Phách này so với ảnh chụp còn đẹp hơn nhiều đi? Khó trách cậu coi trọng anh ấy."
Gia Ngộ không biết có nghe vào hay không, chỉ lung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/2354789/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.